游士

(元代)仇远

游士登门索裹粮,尘埃冉冉化衣裳。
老夫也自饭不饱,童子聊沽酒共尝。
彼此身谋宁枉道,古今乐事是归乡。
家徒四壁侯千户,梦里谁能较短长。

仇远

仇远(1247年~1326年),字仁近,一字仁父,钱塘(今浙江杭州)人。因居余杭溪上之仇山,自号山村、山村民,人称山村先生。元代文学家、书法家。元大德年间(1297~1307)五十八岁的他任溧阳儒学教授,不久罢归,遂在忧郁中游山河以终。

《游士》拼音标注

yóu shì
yóu shì dēng mén suǒ guǒ liáng,
chén āi rǎn rǎn huà yī cháng。
lǎo fū yě zì fàn bù bǎo,
tóng zǐ liáo gū jǐu gòng cháng。
bǐ cǐ shēn móu níng wǎng dào,
gǔ jīn lè shì shì gūi xiāng。
jiā tú sì bì hóu qiān hù,
mèng lǐ shúi néng jiào duǎn cháng 。