满庭芳 赠槎滘罗叟

(清代)屈大均

曲水穿林,平桥架石,数家可是先秦。小园谁种,花落锦成茵。

竹粉乾含凤尾,松膏湿吐龙鳞。遮亭畔、三株老桂,酿酒最芳辛。

生津。都蔗外,香橼佛手。丹荔妃唇。更甜蕉、作衣还用蕉身。

雪剖黄柑满乳。霜收绿榄多仁。场师好,何人得似,乐胜橘中人。

屈大均

屈大均(1630—1696)明末清初著名学者、诗人,与陈恭尹、梁佩兰并称“岭南三大家”,有“广东徐霞客”的美称。字翁山、介子,号莱圃,汉族,广东番禺人。曾与魏耕等进行反清活动。后为僧,中年仍改儒服。诗有李白、屈原的遗风,著作多毁于雍正、乾隆两朝,后人辑有《翁山诗外》、《翁山文外》、《翁山易外》、《广东新语》及《四朝成仁录》,合称“屈沱五书”。

《满庭芳 赠槎滘罗叟》拼音标注

mǎn tíng fāng zèng chá jiào luō sǒu
qū shǔi chuān lín,
píng qiáo jià shí,
shù jiā kě shì xiān qín。
xiǎo yuán shúi zhǒng,
huā luò jǐn chéng yīn。
zhú fěn gān hán fèng wěi,
sōng gāo shī tǔ lóng lín。
zhē tíng pàn 、 sān zhū lǎo gùi,
niàng jǐu zùi fāng xīn。
shēng jīn。
dū zhè wài,
xiāng yuán fó shǒu。
dān lì fēi chún。
gèng tián jiāo 、 zuò yī huán yòng jiāo shēn。
xuě pōu huáng gān mǎn rǔ。
shuāng shōu lv̀ lǎn duō rén。
cháng shī hǎo,
hé rén dé sì,
lè shèng jú zhōng rén。