春从天上来 为前制府大司马吴公寿

(清代)屈大均

梅萼争红,向亚相生朝,开边春丛。冻含香雪,晴弄和风,绿毛凤子相从。

正衮衣清暇,罢节钺、洗沐佗宫。恐京朝,愿朝廷更假,三载居东。

公如古公天寿,得白兔双丸,绿髓青瞳。好德康宁,年过耆艾,未来耇造无穷。

作万民师保,将雅颂、尽变鸾中。更歌风,俾圣人膏馥,沾丐童蒙

屈大均

屈大均(1630—1696)明末清初著名学者、诗人,与陈恭尹、梁佩兰并称“岭南三大家”,有“广东徐霞客”的美称。字翁山、介子,号莱圃,汉族,广东番禺人。曾与魏耕等进行反清活动。后为僧,中年仍改儒服。诗有李白、屈原的遗风,著作多毁于雍正、乾隆两朝,后人辑有《翁山诗外》、《翁山文外》、《翁山易外》、《广东新语》及《四朝成仁录》,合称“屈沱五书”。

《春从天上来 为前制府大司马吴公寿》拼音标注

chūn cóng tiān shàng lái wèi qián zhì fǔ dà sī mǎ wú gōng shòu
méi è zhēng hóng,
xiàng yà xiāng shēng zhāo,
kāi biān chūn cóng。
dòng hán xiāng xuě,
qíng nòng hé fēng,
lv̀ máo fèng zǐ xiāng cóng。
zhèng gǔn yī qīng xiá,
bà jié yuè 、 xǐ mù tuó gōng。
kǒng jīng zhāo,
yuàn zhāo tíng gèng jiǎ,
sān zài jū dōng。
gōng rú gǔ gōng tiān shòu,
dé bái tù shuāng wán,
lv̀ sǔi qīng tóng。
hǎo dé kāng níng,
nián guò qí ài,
wèi lái gǒu zào wú qióng。
zuò wàn mín shī bǎo,
jiāng yǎ sòng 、 jǐn biàn luán zhōng。
gèng gē fēng,
bǐ shèng rén gāo fù,
zhān gài tóng méng。