春草碧 伤稚女啊雁

(清代)屈大均

雁门生汝因名雁。抱上白驼鞍,风霜抱。行尽紫塞长城,边女争看与珠钿。

怜惜小雏鹰,啼花嫩。

那畏腊月天寒,炎州路远。越鸟一双双,南枝返。天妒人月频圆,箫声忽使秦楼断。

纤素只三龄,同命短。

屈大均

屈大均(1630—1696)明末清初著名学者、诗人,与陈恭尹、梁佩兰并称“岭南三大家”,有“广东徐霞客”的美称。字翁山、介子,号莱圃,汉族,广东番禺人。曾与魏耕等进行反清活动。后为僧,中年仍改儒服。诗有李白、屈原的遗风,著作多毁于雍正、乾隆两朝,后人辑有《翁山诗外》、《翁山文外》、《翁山易外》、《广东新语》及《四朝成仁录》,合称“屈沱五书”。

《春草碧 伤稚女啊雁》拼音标注

chūn cǎo bì   shāng zhì nv̌ a yàn
yàn mén shēng rǔ yīn míng yàn。
bào shàng bái tuó ān,
fēng shuāng bào。
xíng jǐn zǐ sāi cháng chéng,
biān nv̌ zhēng kàn yǔ zhū diàn。
lián xī xiǎo chú yīng,
tí huā nèn。
nà wèi là yuè tiān hán,
yán zhōu lù yuǎn。
yuè niǎo yī shuāng shuāng,
nán zhī fǎn。
tiān dù rén yuè pín yuán,
xiāo shēng hū shǐ qín lóu duàn。
xiān sù zhǐ sān líng,
tóng mìng duǎn。