满江红 采石舟中
(清代)屈大均
若忆开平,惊涛里、石崖飞上。恨□□,长江中断,天门相向。
形势依然龙虎在,英雄已绝楼船望。教祠宫、日夕起悲风,松楸响。
临牛渚,停兰桨。月未起,潮先长。但通宵慷慨。谁闻高唱。
蛮子军从南岸戌,名王马向中洲养。任几群、边雁不能栖,芦花港。

屈大均
屈大均(1630—1696)明末清初著名学者、诗人,与陈恭尹、梁佩兰并称“岭南三大家”,有“广东徐霞客”的美称。字翁山、介子,号莱圃,汉族,广东番禺人。曾与魏耕等进行反清活动。后为僧,中年仍改儒服。诗有李白、屈原的遗风,著作多毁于雍正、乾隆两朝,后人辑有《翁山诗外》、《翁山文外》、《翁山易外》、《广东新语》及《四朝成仁录》,合称“屈沱五书”。
《满江红 采石舟中》拼音标注
mǎn jiāng hóng cǎi shí zhōu zhōng
ruò yì kāi píng,
liáng tāo lǐ 、 shí yá fēi shàng。
hèn □ □,
cháng jiāng zhōng duàn,
tiān mén xiāng xiàng。
xíng shì yī rán lóng hǔ zài,
yīng xióng yǐ jué lóu chuán wàng。
jiào cí gōng 、 rì xī qǐ bēi fēng,
sōng qīu xiǎng。
lín níu zhǔ,
tíng lán jiǎng。
yuè wèi qǐ,
cháo xiān cháng。
dàn tōng xiāo kāng kǎi。
shúi wén gāo chàng。
mán zǐ jūn cóng nán àn xū,
míng wáng mǎ xiàng zhōng zhōu yǎng。
rèn jī qún 、 biān yàn bù néng qī,
lú huā gǎng。