答姜十三送游天台之作
(清代)屈大均
昔我随远公,幽居庐山南。香炉峰下水,濯遍十三潭。
松萝花开覆盘石,卧视秋云天外白。秋云舒捲本无心,忽向天台弄素琴。
逢君散带耶溪上,赠我幽兰积雪吟。我有双白鹤,欲放沃洲山。
朝啄苍梧之珠尘,暮随明月东海还。期君来听九皋唳,天籁清寥非世间。

屈大均
屈大均(1630—1696)明末清初著名学者、诗人,与陈恭尹、梁佩兰并称“岭南三大家”,有“广东徐霞客”的美称。字翁山、介子,号莱圃,汉族,广东番禺人。曾与魏耕等进行反清活动。后为僧,中年仍改儒服。诗有李白、屈原的遗风,著作多毁于雍正、乾隆两朝,后人辑有《翁山诗外》、《翁山文外》、《翁山易外》、《广东新语》及《四朝成仁录》,合称“屈沱五书”。
《答姜十三送游天台之作》拼音标注
dá jiāng shí sān sòng yóu tiān tái zhī zuò
xī wǒ súi yuǎn gōng,
yōu jū lú shān nán。
xiāng lú fēng xià shǔi,
zhuó biàn shí sān tán。
sōng luó huā kāi fù pán shí,
wò shì qīu yún tiān wài bái。
qīu yún shū juǎn běn wú xīn,
hū xiàng tiān tái nòng sù qín。
féng jūn sàn dài yé xī shàng,
zèng wǒ yōu lán jī xuě yín。
wǒ yǒu shuāng bái hè,
yù fàng wò zhōu shān。
zhāo zhuó cāng wú zhī zhū chén,
mù súi míng yuè dōng hǎi huán。
qī jūn lái tīng jǐu gāo lì,
tiān lài qīng liáo fēi shì jiān。