赠王给事 其二

(清代)屈大均

合阳诗大宗,苏武开其始。西京十九篇,丽则同芳轨。

文质何相宣,汉风此尽美。君如清庙瑟,唱叹得遗旨。

太音在朱弦,神明所张弛。五言变风雅,乐府亦驱使。

河华气所生,子卿共乡里。元精得太素,刚厉岳灵似。

神胡一赑屃,洪流为披靡。手荡龙门开,二山忽分峙。

太华以四方,削成苦如砥。君从白帝求,混茫得斯理。

屈大均

屈大均(1630—1696)明末清初著名学者、诗人,与陈恭尹、梁佩兰并称“岭南三大家”,有“广东徐霞客”的美称。字翁山、介子,号莱圃,汉族,广东番禺人。曾与魏耕等进行反清活动。后为僧,中年仍改儒服。诗有李白、屈原的遗风,著作多毁于雍正、乾隆两朝,后人辑有《翁山诗外》、《翁山文外》、《翁山易外》、《广东新语》及《四朝成仁录》,合称“屈沱五书”。

《赠王给事 其二》拼音标注

zèng wáng gěi shì qí èr
hé yáng shī dà zōng,
sū wǔ kāi qí shǐ。
xī jīng shí jǐu piān,
lì zé tóng fāng gǔi。
wén zhí hé xiāng xuān,
hàn fēng cǐ jǐn měi。
jūn rú qīng miào sè,
chàng tàn dé yí zhǐ。
tài yīn zài zhū xián,
shén míng suǒ zhāng chí。
wǔ yán biàn fēng yǎ,
lè fǔ yì qū shǐ。
hé huá qì suǒ shēng,
zǐ qīng gòng xiāng lǐ。
yuán jīng dé tài sù,
gāng lì yuè líng sì。
shén hú yī bì xì,
hóng líu wèi pī mǐ。
shǒu dàng lóng mén kāi,
èr shān hū fēn zhì。
tài huá yǐ sì fāng,
xuē chéng kǔ rú dǐ。
jūn cóng bái dì qíu,
hùn máng dé sī lǐ。