赠陈药长

(清代)屈大均

神仙中人谁不羡,羡子朱衣方拭面。点漆凝脂是右军,瑶林玉树如王衍

日日弹棋用拂巾,时时作草多团扇。新诗更播宝安城,前辈风流不敢轻。

太白最能歌进酒,张衡还解赋同声。我过每谈风雅旨,三闾婉顺真君子。

谁道离骚乃变风,可怜忠原心无己。遗音千载有君知,日日弦歌是楚辞。

为言乃祖多忠愤,苍梧昔逐翠华迟。事去捐躯沉桂水,愁来作赋续湘累。

大节表扬犹未得,求予作传传京国。每闻人诵怀沙篇,感念先臣泪沾臆。

今朝娶妇思承宗,敬尔威仪玉帛从。婿如葛勃应无恨,女得陈丰复有容。

纱扇披时惊似月,香车乘处喜如龙。为君敬进新婚箴,性情之际难处心。

令祖争光同日月,慈孙继志在高深。燕婉定知长不惑,忠贞自此世相寻。

屈大均

屈大均(1630—1696)明末清初著名学者、诗人,与陈恭尹、梁佩兰并称“岭南三大家”,有“广东徐霞客”的美称。字翁山、介子,号莱圃,汉族,广东番禺人。曾与魏耕等进行反清活动。后为僧,中年仍改儒服。诗有李白、屈原的遗风,著作多毁于雍正、乾隆两朝,后人辑有《翁山诗外》、《翁山文外》、《翁山易外》、《广东新语》及《四朝成仁录》,合称“屈沱五书”。

《赠陈药长》拼音标注

zèng chén yào cháng
shén xiān zhōng rén shúi bù xiàn,
xiàn zǐ zhū yī fāng shì miàn。
diǎn qī níng zhī shì yòu jūn,
yáo lín yù shù rú wáng yǎn。
rì rì dàn qí yòng fú jīn,
shí shí zuò cǎo duō tuán shàn。
xīn shī gèng bō bǎo ān chéng,
qián bèi fēng líu bù gǎn qīng。
tài bái zùi néng gē jìn jǐu,
zhāng héng huán jiě fù tóng shēng。
wǒ guò měi tán fēng yǎ zhǐ,
sān lv́ wǎn shùn zhēn jūn zǐ。
shúi dào lí sāo nǎi biàn fēng,
kě lián zhōng yuán xīn wú jǐ。
yí yīn qiān zài yǒu jūn zhī,
rì rì xián gē shì chǔ cí。
wèi yán nǎi zǔ duō zhōng fèn,
cāng wú xī zhú cùi huá chí。
shì qù juān qū chén gùi shǔi,
chóu lái zuò fù xù xiāng lèi。
dà jié biǎo yáng yóu wèi dé,
qíu yú zuò chuán chuán jīng guó。
měi wén rén sòng huái shā piān,
gǎn niàn xiān chén lèi zhān yì。
jīn zhāo qǔ fù sī chéng zōng,
jìng ěr wēi yí yù bó cóng。
xù rú gé bó yìng wú hèn,
nv̌ dé chén fēng fù yǒu róng。
shā shàn pī shí liáng sì yuè,
xiāng chē chéng chù xǐ rú lóng。
wèi jūn jìng jìn xīn hūn zhēn,
xìng qíng zhī jì nán chù xīn。
lìng zǔ zhēng guāng tóng rì yuè,
cí sūn jì zhì zài gāo shēn。
yàn wǎn dìng zhī cháng bù huò,
zhōng zhēn zì cǐ shì xiāng xún。