出永平作
(清代)屈大均
洪河无停流,惊枝无栖翰。志士生乱离,七尺敢怀安。
青萍不刈黍,明月宁沉渊。断袂别亲友,成败俱不还。
诛秦报天下,一死如泰山。宝马与美人,乌足酬燕丹。
驱车出卢龙,迢递度渝关。二水交滦漆,千峰连贺兰。
征蓬自回转,去雁群飞翻。悲歌吊飞将,声振长城间。
猛虎为我啸,玄猿为我叹。奚儿动成群,箜篌对月弹。
弥令远游子,侧听心哀酸。

屈大均
屈大均(1630—1696)明末清初著名学者、诗人,与陈恭尹、梁佩兰并称“岭南三大家”,有“广东徐霞客”的美称。字翁山、介子,号莱圃,汉族,广东番禺人。曾与魏耕等进行反清活动。后为僧,中年仍改儒服。诗有李白、屈原的遗风,著作多毁于雍正、乾隆两朝,后人辑有《翁山诗外》、《翁山文外》、《翁山易外》、《广东新语》及《四朝成仁录》,合称“屈沱五书”。
《出永平作》拼音标注
chū yǒng píng zuò
hóng hé wú tíng líu,
liáng zhī wú qī hàn。
zhì shì shēng luàn lí,
qī chǐ gǎn huái ān。
qīng píng bù yì shǔ,
míng yuè níng chén yuān。
duàn mèi bié qīn yǒu,
chéng bài jù bù huán。
zhū qín bào tiān xià,
yī sǐ rú tài shān。
bǎo mǎ yǔ měi rén,
wū zú chóu yàn dān。
qū chē chū lú lóng,
tiáo dì dù yú guān。
èr shǔi jiāo luán qī,
qiān fēng lián hè lán。
zhēng péng zì húi zhuǎn,
qù yàn qún fēi fān。
bēi gē diào fēi jiāng,
shēng zhèn cháng chéng jiān。
měng hǔ wèi wǒ xiào,
xuán yuán wèi wǒ tàn。
xī ér dòng chéng qún,
kōng hóu dùi yuè dàn。
mí lìng yuǎn yóu zǐ,
cè tīng xīn āi suān。