题黎惟仁对江楼

(明代)区大相

江上春云散春渚,为楼恰对云生处。有时欹枕听涛声,长日褰帘望江树。

楼居仙子何所有,万卷经书一壶酒。胡床箕踞少人事,满目烟霞但搔首。

江水东流绕越台,珠溟穗洞差参开。闲呼江鸟过朱槛,坐引江花泛绿醅。

楼有江兮江有汜,思佳人兮不能已。江月明兮谁共登,江风起兮君独倚。

清响云中读楚骚,琼窗偃卧江天高。楼前岁岁桂花发,愧尔篇诗江上豪。

区大相

广东高明人,字用儒,号海目。区益子。善为文,下笔千言立就。万历十七年进士。初选庶吉士,累迁赞善、中允。掌制诰。居翰院十五年,与赵志皋、张位、沈一贯等有旧。赵等先后当国,大相皆引避不轻谒。后调南太仆寺丞,以疾归,卒。工诗词,皆严于格律,为明代岭南大家。有《太史集》、《图南集》、《濠上集》。

《题黎惟仁对江楼》拼音标注

tí lí wéi rén dùi jiāng lóu
jiāng shàng chūn yún sàn chūn zhǔ,
wèi lóu qià dùi yún shēng chù。
yǒu shí yī zhěn tīng tāo shēng,
cháng rì qiān lián wàng jiāng shù。
lóu jū xiān zǐ hé suǒ yǒu,
wàn juàn jīng shū yī hú jǐu。
hú chuáng jī jù shǎo rén shì,
mǎn mù yān xiá dàn sāo shǒu。
jiāng shǔi dōng líu rào yuè tái,
zhū míng sùi dòng chà cān kāi。
xián hū jiāng niǎo guò zhū jiàn,
zuò yǐn jiāng huā fàn lv̀ pēi。
lóu yǒu jiāng xī jiāng yǒu sì,
sī jiā rén xī bù néng yǐ。
jiāng yuè míng xī shúi gòng dēng,
jiāng fēng qǐ xī jūn dú yǐ。
qīng xiǎng yún zhōng dú chǔ sāo,
qióng chuāng yǎn wò jiāng tiān gāo。
lóu qián sùi sùi gùi huā fā,
kùi ěr piān shī jiāng shàng háo。