赋刘仲高高斋诗

(宋代)饶节

先生言语妙天下,向来太学传芬芳。向时品目入前辈,后生籍籍窥馀光。

立谈一见便相可,交无新旧合则章。别来几何岁月忙,我已三变变沧浪。

子才如许犹绿裳,宜参公卿升庙堂,何为高斋尚翱翔。

悬知公意非自高,自高自圣渠作狂。泰山北斗不自赞,琼株玉树绝否臧。

用则伊周冠百王,直道而行气益昌。不用两龚或退藏,直道而去括智囊。

用与不用俱徜徉,使妇无裈非吉祥。世人言高不著本,但欲困苦邻饥尪。

不知舒卷重在我,尊为帝师初未妨。先生年来力学道,等观穷达如炎凉。

屈伸有命不足论,要保胸中百鍊刚。

饶节

饶节(1065~1129),宋代诗僧。字德操,一字次守,自号倚松道人、倚松老人,出家后法名如壁。江西临川人,江西诗派重要诗人。就学于吕希哲,与谢逸、汪革、谢薖并称为“江西诗派临川四才子”。其诗淳真朴实,华而不绮,陆游称其为当时诗僧第一。

《赋刘仲高高斋诗》拼音标注

fù líu zhòng gāo gāo zhāi shī
xiān shēng yán yǔ miào tiān xià,
xiàng lái tài xué chuán fēn fāng。
xiàng shí pǐn mù rù qián bèi,
hòu shēng jí jí kūi yú guāng。
lì tán yī jiàn biàn xiāng kě,
jiāo wú xīn jìu hé zé zhāng。
bié lái jī hé sùi yuè máng,
wǒ yǐ sān biàn biàn cāng làng。
zǐ cái rú xǔ yóu lv̀ cháng,
yí cān gōng qīng shēng miào táng,
hé wèi gāo zhāi shàng áo xiáng。
xuán zhī gōng yì fēi zì gāo,
zì gāo zì shèng qú zuò kuáng。
tài shān běi dǒu bù zì zàn,
qióng zhū yù shù jué fǒu zāng。
yòng zé yī zhōu guān bǎi wáng,
zhí dào ér xíng qì yì chāng。
bù yòng liǎng gōng huò tùi cáng,
zhí dào ér qù kuò zhì náng。
yòng yǔ bù yòng jù cháng yáng,
shǐ fù wú kūn fēi jí xiáng。
shì rén yán gāo bù zhù běn,
dàn yù kùn kǔ lín jī wāng。
bù zhī shū juàn zhòng zài wǒ,
zūn wèi dì shī chū wèi fáng。
xiān shēng nián lái lì xué dào,
děng guān qióng dá rú yán liáng。
qū shēn yǒu mìng bù zú lùn,
yào bǎo xiōng zhōng bǎi liàn gāng。