送故人

(宋代)饶节

秋风夜作万马声,草木自有离别情。君行胡不卜春夏,况我抱病方竛竮。

我生不祥忧患并,行李四方影随形。少年之气追琢尽,胸中独抱渭与泾。

世人纷纷水火争,我欲从之惫不能。骑马时寻故人舍,掀髯抵掌意自倾。

图书万卷相将迎,座无凡儿眼更明。惟酒无量与兴会,我醉未去君经营。

不用赐金为解酲,一月何必一日醒。此中万事气自宁,勿语世人人不听。

君今胡为忽戒行,使我此计堕杳冥。君行潇湘绝洞庭,沙头水落鼍夜鸣。

想君抱恨寐辄惊,起吊湘累涕泪横。顾我胡为世网婴,前行霜露后榛荆。

谁为传之凤凰翎,与君方驾寻此盟。

饶节

饶节(1065~1129),宋代诗僧。字德操,一字次守,自号倚松道人、倚松老人,出家后法名如壁。江西临川人,江西诗派重要诗人。就学于吕希哲,与谢逸、汪革、谢薖并称为“江西诗派临川四才子”。其诗淳真朴实,华而不绮,陆游称其为当时诗僧第一。

《送故人》拼音标注

sòng gù rén
qīu fēng yè zuò wàn mǎ shēng,
cǎo mù zì yǒu lí bié qíng。
jūn xíng hú bù bǔ chūn xià,
kuàng wǒ bào bìng fāng líng píng。
wǒ shēng bù xiáng yōu huàn bìng,
xíng lǐ sì fāng yǐng súi xíng。
shǎo nián zhī qì zhūi zhuó jǐn,
xiōng zhōng dú bào wèi yǔ jīng。
shì rén fēn fēn shǔi huǒ zhēng,
wǒ yù cóng zhī bèi bù néng。
qí mǎ shí xún gù rén shè,
xiān rán dǐ zhǎng yì zì qīng。
tú shū wàn juàn xiāng jiāng yíng,
zuò wú fán ér yǎn gèng míng。
wéi jǐu wú liàng yǔ xīng hùi,
wǒ zùi wèi qù jūn jīng yíng。
bù yòng sì jīn wèi jiě chéng,
yī yuè hé bì yī rì xǐng。
cǐ zhōng wàn shì qì zì níng,
wù yǔ shì rén rén bù tīng。
jūn jīn hú wèi hū jiè xíng,
shǐ wǒ cǐ jì duò yǎo míng。
jūn xíng xiāo xiāng jué dòng tíng,
shā tóu shǔi luò tuó yè míng。
xiǎng jūn bào hèn mèi zhé liáng,
qǐ diào xiāng lèi tì lèi héng。
gù wǒ hú wèi shì wǎng yīng,
qián xíng shuāng lù hòu zhēn jīng。
shúi wèi chuán zhī fèng huáng líng,
yǔ jūn fāng jià xún cǐ méng。