访牟大卿

(元代)任士林

自开黄叶径,城郭有山林。老失相如璧,贫嗟靖节琴。

青天庭树在,白发镜尘深。欲叩黄唐事,寥寥千载心。

任士林

(1253—1309)元庆元鄞县人,字叔实,号松乡。幼颖秀,六岁能属文,诸子百家,无不周览。后讲道会稽,授徒钱塘。武宗至大初,荐授湖州安定书院山长。为文沉厚正大,一以理为主。有《松乡集》。

《访牟大卿》拼音标注

fǎng móu dà qīng
zì kāi huáng yè jìng,
chéng guō yǒu shān lín。
lǎo shī xiāng rú bì,
pín jiē jìng jié qín。
qīng tiān tíng shù zài,
bái fā jìng chén shēn。
yù kòu huáng táng shì,
liáo liáo qiān zài xīn。