慈仁寺古松歌

(清代)邵长蘅

前年屡憩慈仁寺,古松苍翠流云气。高枝偃盖撑晴空。

低枝攫拿捎厚地。青天忽诧蛟龙蟠,赤日只疑风雨至。

今年重到慈仁来,苍皮惨裂枯干摧。一株已遭斤斧伐,一株仅存神郁屈。

倔强尚与夔

邵长蘅

邵长蘅,一名衡,字子湘,别号青门山人,武进人。诸生,被黜,复入太学,考授州同不就。有《青门集》。

《慈仁寺古松歌》拼音标注

cí rén sì gǔ sōng gē
qián nián lv̌ qì cí rén sì,
gǔ sōng cāng cùi líu yún qì。
gāo zhī yǎn gài chēng qíng kōng。
dī zhī jué ná shāo hòu dì。
qīng tiān hū chà jiāo lóng pán,
chì rì zhǐ yí fēng yǔ zhì。
jīn nián zhòng dào cí rén lái,
cāng pí cǎn liè kū gān cūi。
yī zhū yǐ zāo jīn fǔ fá,
yī zhū jǐn cún shén yù qū。
jué qiáng shàng yǔ kúi