春草碧 其二

(元代)邵亨贞

岁寒归计曾商略。富贵与神仙、辜前约。儒冠巳负平生,不羡扬州去骑鹤。

蓬鬓老风霜、心如昨。

惟应郢上高才,风斤惯削。相见向行藏、重评泊。无情最是桑榆,那得昌阳引年药。

山水有清音、同行乐。

邵亨贞

邵亨贞(1309~1401) 元代文学家。字□孺,号清溪。云间(今上海松江)人。曾任松江训导。邵亨贞生当元、明之际,入明后生活近30年。终于儒官,足迹不出乡里。著有《野处集》4卷、《蚁术诗选》1卷、《蚁术词选》4卷。

《春草碧 其二》拼音标注

chūn cǎo bì qí èr
sùi hán gūi jì céng shāng lvè。
fù gùi yǔ shén xiān 、 gū qián yuē。
rú guān sì fù píng shēng,
bù xiàn yáng zhōu qù qí hè。
péng bìn lǎo fēng shuāng 、 xīn rú zuó。
wéi yìng yǐng shàng gāo cái,
fēng jīn guàn xuē。
xiāng jiàn xiàng xíng cáng 、 zhòng píng bó。
wú qíng zùi shì sāng yú,
nà dé chāng yáng yǐn nián yào。
shān shǔi yǒu qīng yīn 、 tóng xíng lè。