
邵雍
邵雍(1011年—1077年),字尧夫,生于范阳(今河北涿州大邵村),幼年随父邵古迁往衡漳(今河南林县康节村),天圣四年(1026年),邵雍16岁,随其父到共城苏门山,卜居于此地。后师从李之才学《河图》、《洛书》与伏羲八卦,学有大成,并著有《皇极经世》、《观物内外篇》、《先天图》、《渔樵问对》、《伊川击壤集》、《梅花诗》等。嘉祐七年(1062年),移居洛阳天宫寺西天津桥南,自号安乐先生。出游时必坐一小车,由一人牵拉。宋仁宗嘉祐与宋神宗熙宁初,两度被举,均称疾不赴。熙宁十年(1077年)病卒,终年六十七岁。宋哲宗元祐中赐谥康节。
《依韵和王安之少卿六老诗仍见率成七首 其四》拼音标注
yī yùn hé wáng ān zhī shǎo qīng lìu lǎo shī réng jiàn lv̀ chéng qī shǒu qí sì
lìu rén xiāng jù hùi shí kāng,
zhù shén lái yóu bù fàng kuáng。
biàn dì yuán lín tóng yǐ yǒu,
mǎn tiān fēng yuè zhù shī máng。
wén zhāng gāo zhāi hàn táng yàn,
sāo yǎ nóng xūn lǐ dù xiāng。
shǔi jì zhú biān xián shì chù,
gèng wú chén shì zhǐ qīng liáng。