落花长吟
(宋代)邵雍

邵雍
邵雍(1011年—1077年),字尧夫,生于范阳(今河北涿州大邵村),幼年随父邵古迁往衡漳(今河南林县康节村),天圣四年(1026年),邵雍16岁,随其父到共城苏门山,卜居于此地。后师从李之才学《河图》、《洛书》与伏羲八卦,学有大成,并著有《皇极经世》、《观物内外篇》、《先天图》、《渔樵问对》、《伊川击壤集》、《梅花诗》等。嘉祐七年(1062年),移居洛阳天宫寺西天津桥南,自号安乐先生。出游时必坐一小车,由一人牵拉。宋仁宗嘉祐与宋神宗熙宁初,两度被举,均称疾不赴。熙宁十年(1077年)病卒,终年六十七岁。宋哲宗元祐中赐谥康节。
《落花长吟》拼音标注
luò huā cháng yín
yǐ jǐu zhàn huā nóng,
huā nóng jǐu gèng nóng。
huā néng shí rì jǐn,
jǐu wèi bǎi hú kōng。
shàng xǐ zhuāng yī mèi,
yóu lián zhùi jǐu zhōng。
duō qíng wéi fěn dié,
bó xìng shì yóu fēng。
jiǎn què qiáng tóu yàn。
tiān wèi jìng pàn hóng。
piāo líng shēn yuàn yǔ,
diǎn zhùi jìng lián lóng。
yòu kǒng súi líu shǔi,
réng yōu jià yuǎn fēng。
shǔi líu yóu wěi qū,
fēng yuǎn biàn xī dōng。
láng jí cán chūn hòu,
lí pī wǎn zhào zhōng。
tíng tái sūi yǒu zhǔ,
xuān qí duàn wú zōng。
jiàn qù yǒng fēi zǐ,
bīng lái wéi shí chóng。
mǎ wéi fāng liàn liàn,
jīn gǔ zhèng cōng cōng。
cáo zhí cí xīu qiē,
xiāng wáng mèng yǐ zhōng。
mìu chēng xún luò pǔ,
làng shuō shù wū fēng。
yàn sù yuān huán zài,
yīng chuán xìn mò tōng。
tái qián rú kě mǎi,
lǐu xiàn zì néng féng。
chàng wàng yóu zhēn zǎi,
qī liáng tì huà gōng。
fàng jiào chéng làn màn,
bù shǐ lvè cóng róng。
mìng sǎo xīn zhēng rěn,
yán xīn jì sùi qióng。
yì xiāng xiāo gǔ sǔi,
jué sè sǐ yīng xióng。
rèn chà húi tiān lì,
ráo jīn gài shì gōng。
nài hé shí jì wǎng,
dào le shì nán zhòng。
kāi xiè xíng xiāng lì,
xīng shuāi lǐ yī tóng。
tiān miàn zhī qiǎn zhě,
wèi shǐ miǎn chōng chōng 。