花药尘外亭
(宋代)沈辽
导师昔示化,灵墟肇开凿。山间百草花,救病皆为药。
尔来三百岁,法音亦间作。为人布福时,随缘四丰乐。
然师法王嗣,金锡中天落。海众蚤知归,天龙欣有托。
鼎新金布地,烟云助回薄。岣嵝对岑寂,潇湘供盥濯。
维摩老且病,身世两无著。行期过丈室,为我探泉壑。

沈辽
沈辽(1032—1085),字睿达,宋钱塘(今余杭)人。沈遘的弟弟,《梦溪笔谈》作者沈括的同族兄弟。自幼嗜读《左传》、《汉书》,曾巩、苏轼、黄庭坚常与之唱和,王安石、曾布皆习其笔法。本无意于功名,王安石曾有“风流谢安石,潇洒陶渊明”之称。后由三司使吴充举荐,负责监内藏库。
《花药尘外亭》拼音标注
huā yào chén wài tíng
dǎo shī xī shì huà,
líng xū zhào kāi záo。
shān jiān bǎi cǎo huā,
jìu bìng jiē wèi yào。
ěr lái sān bǎi sùi,
fǎ yīn yì jiān zuò。
wèi rén bù fú shí,
súi yuán sì fēng lè。
rán shī fǎ wáng sì,
jīn xí zhōng tiān luò。
hǎi zhòng zǎo zhī gūi,
tiān lóng xīn yǒu tuō。
dǐng xīn jīn bù dì,
yān yún zhù húi bó。
gǒu lǒu dùi cén jì,
xiāo xiāng gōng guàn zhuó。
wéi mó lǎo qiě bìng,
shēn shì liǎng wú zhù。
xíng qī guò zhàng shì,
wèi wǒ tàn quán hè。