寄题僧荣妙胜斋

(宋代)沈辽

婉婉江记室,故庐在西陵。畴昔文雅地,何年钟梵兴。

越江下朝海,门前绀波腾。苍茫梦笔事,谁似画桥称。

世道久蒙昧,至人绝勾绳。名存谁有实,身往复奚凭。

万生着动静,其初匪云应。纷然竞其趣,自知远真乘。

上人学智者,高谈信能承。知以妙为胜,新题敞相仍。

色相不足誇,是境方清澄。行期授记诲,为我比然灯。

沈辽

沈辽(1032—1085),字睿达,宋钱塘(今余杭)人。沈遘的弟弟,《梦溪笔谈》作者沈括的同族兄弟。自幼嗜读《左传》、《汉书》,曾巩、苏轼、黄庭坚常与之唱和,王安石、曾布皆习其笔法。本无意于功名,王安石曾有“风流谢安石,潇洒陶渊明”之称。后由三司使吴充举荐,负责监内藏库。

《寄题僧荣妙胜斋》拼音标注

jì tí sēng róng miào shèng zhāi
wǎn wǎn jiāng jì shì,
gù lú zài xī líng。
chóu xī wén yǎ dì,
hé nián zhōng fàn xīng。
yuè jiāng xià zhāo hǎi,
mén qián gàn bō téng。
cāng máng mèng bǐ shì,
shúi sì huà qiáo chēng。
shì dào jǐu méng mèi,
zhì rén jué gōu shéng。
míng cún shúi yǒu shí,
shēn wǎng fù xī píng。
wàn shēng zháo dòng jìng,
qí chū fěi yún yìng。
fēn rán jìng qí qù,
zì zhī yuǎn zhēn chéng。
shàng rén xué zhì zhě,
gāo tán xìn néng chéng。
zhī yǐ miào wèi shèng,
xīn tí chǎng xiāng réng。
sè xiāng bù zú kuā,
shì jìng fāng qīng chéng。
xíng qī shòu jì hùi,
wèi wǒ bǐ rán dēng。