清平乐 春闷

(清代)沈谦

雪消水溢。岸柳金芽出。漠漠暗尘萦宝瑟。坐转一窗红日。

博山香袅烟丝。闲愁闲闷谁知。欲解罗衣去睡,黄莺又上花枝。

沈谦

(1620—1670)明末清初浙江仁和人,字去矜,号东江子。明诸生。少颖慧,六岁能辨四声。长益笃学,尤好为诗古文。崇祯末,为西泠十子之一。入清,以医为业。有《东江集钞》、《杂说》等。

《清平乐 春闷》拼音标注

qīng píng lè chūn mèn
xuě xiāo shǔi yì。
àn lǐu jīn yá chū。
mò mò àn chén yíng bǎo sè。
zuò zhuǎn yī chuāng hóng rì。
bó shān xiāng niǎo yān sī。
xián chóu xián mèn shúi zhī。
yù jiě luō yī qù shùi,
huáng yīng yòu shàng huā zhī。