菩萨蛮 美人背

(清代)沈谦

碧窗人静凉初透。凝脂拊处难留手。香汗浃桃笙。灯昏月半明。

回身因薄怒。拥抱还推去。终夕嗅烟鬟。同床见面难。

沈谦

(1620—1670)明末清初浙江仁和人,字去矜,号东江子。明诸生。少颖慧,六岁能辨四声。长益笃学,尤好为诗古文。崇祯末,为西泠十子之一。入清,以医为业。有《东江集钞》、《杂说》等。

《菩萨蛮 美人背》拼音标注

pú sà mán měi rén bèi
bì chuāng rén jìng liáng chū tòu。
níng zhī fǔ chù nán líu shǒu。
xiāng hàn jiá táo shēng。
dēng hūn yuè bàn míng。
húi shēn yīn bó nù。
yǒng bào huán tūi qù。
zhōng xī xìu yān huán。
tóng chuáng jiàn miàn nán。