鹊桥仙 春恨

(清代)沈谦

黄莺不语,绿阴渐满,犹见蝶翻金翅。半林斜日卷帘栊,生怕惹、轻寒着体。

慵拈翠管,惟亲珊枕,病里思君如水。春蚕春柳本无情,也学我、三眠三起。

沈谦

(1620—1670)明末清初浙江仁和人,字去矜,号东江子。明诸生。少颖慧,六岁能辨四声。长益笃学,尤好为诗古文。崇祯末,为西泠十子之一。入清,以医为业。有《东江集钞》、《杂说》等。

《鹊桥仙 春恨》拼音标注

què qiáo xiān chūn hèn
huáng yīng bù yǔ,
lv̀ yīn jiàn mǎn,
yóu jiàn dié fān jīn chì。
bàn lín xié rì juàn lián lóng,
shēng pà rě 、 qīng hán zháo tǐ。
yōng nián cùi guǎn,
wéi qīn shān zhěn,
bìng lǐ sī jūn rú shǔi。
chūn cán chūn lǐu běn wú qíng,
yě xué wǒ 、 sān mián sān qǐ。