腊月二十六夜大雪投晓霁色恍然鸟语啁啾便有春意感而赋之

(宋代)沈与求

黄昏雪打窗,夜雨破幽梦。晨光逗檐花,霁色晃池冻。

老木惊向荣,好鸟发微哢。草根露纤芒,虫声试群哄。

空畦土匀酥,侧涧泉流湩。腊尽杀气衰,春归生理共。

人情自多端,天意皆曲中。悬知造物公,未厌萌区众。

艰难重时节,俯仰疲迎送。心闲数造化,骨寒遭鬼弄。

那惊梅柳新,但饱藜藿供。行须过田家,泥饮空社瓮。

沈与求

沈与求(1086—1137),宋代大臣。字必先,号龟溪,湖州德清(今属浙江)人。政和五年进士。历官明州通判、监察御史、殿中侍御史、吏部尚书兼权翰林学士兼侍读,荆湖南路安抚使、镇江知府兼两浙西路安抚使、吏部尚书、参知政事、明州知府、知枢密院事。著有《龟溪集》。

《腊月二十六夜大雪投晓霁色恍然鸟语啁啾便有春意感而赋之》拼音标注

là yuè èr shí lìu yè dà xuě tóu xiǎo jì sè huǎng rán niǎo yǔ zhōu jīu biàn yǒu chūn yì gǎn ér fù zhī
huáng hūn xuě dǎ chuāng,
yè yǔ pò yōu mèng。
chén guāng dòu yán huā,
jì sè huǎng chí dòng。
lǎo mù liáng xiàng róng,
hǎo niǎo fā wēi lòng。
cǎo gēn lù xiān máng,
chóng shēng shì qún hōng。
kōng qí tǔ yún sū,
cè jiàn quán líu zhòng。
là jǐn shā qì shuāi,
chūn gūi shēng lǐ gòng。
rén qíng zì duō duān,
tiān yì jiē qū zhōng。
xuán zhī zào wù gōng,
wèi yàn méng qū zhòng。
jiān nán zhòng shí jié,
fǔ yǎng pí yíng sòng。
xīn xián shù zào huà,
gǔ hán zāo gǔi nòng。
nà liáng méi lǐu xīn,
dàn bǎo lí huò gōng。
xíng xū guò tián jiā,
ní yǐn kōng shè wèng。