伤阿同
(明代)沈周
阿同年十四,蓬垢身短小。小心效力多,过失比众少。
每事解人意,指使不颠倒。以有成人姿,私怪通慧早。
今年忽患痘,头面见稍稍。周身渐稠密,匝肉无空道。
色白浆不成,识者谓难保。怆惶十三朝,焦黑如火燎。
我时去城中,牵念梦屡造。同亦盼我归,每问辄怅懊。
此意要面别,亦自知死兆。我归不见同,洒泪伤其夭。
老者正需人,何以堪怀抱。今与冥顽处,愈自觉同好。
误呼尚疑存,转顾惊悄悄。送汝瘗东郊,细雨滴青草。

沈周
沈周(1427~1509)明代杰出书画家。字启南,号石田、白石翁、玉田生、有居竹居主人等。汉族,长洲(今江苏苏州)人。生於明宣德二年,卒於明正德四年,享年八十三岁。不应科举,专事诗文、书画,是明代中期文人画“吴派”的开创者,与文徵明、唐寅、仇英并称“明四家”。传世作品有《庐山高图》、《秋林话旧图》、《沧州趣图》。著有《石田集》、《客座新闻》等。
《伤阿同》拼音标注
shāng ā tóng
ā tóng nián shí sì,
péng gòu shēn duǎn xiǎo。
xiǎo xīn xiào lì duō,
guò shī bǐ zhòng shǎo。
měi shì jiě rén yì,
zhǐ shǐ bù diān dǎo。
yǐ yǒu chéng rén zī,
sī guài tōng hùi zǎo。
jīn nián hū huàn dòu,
tóu miàn jiàn shāo shāo。
zhōu shēn jiàn chóu mì,
zā ròu wú kōng dào。
sè bái jiāng bù chéng,
shì zhě wèi nán bǎo。
chuàng huáng shí sān zhāo,
jiāo hēi rú huǒ liǎo。
wǒ shí qù chéng zhōng,
qiān niàn mèng lv̌ zào。
tóng yì pàn wǒ gūi,
měi wèn zhé chàng ào。
cǐ yì yào miàn bié,
yì zì zhī sǐ zhào。
wǒ gūi bù jiàn tóng,
sǎ lèi shāng qí yāo。
lǎo zhě zhèng xū rén,
hé yǐ kān huái bào。
jīn yǔ míng wán chù,
yù zì jué tóng hǎo。
wù hū shàng yí cún,
zhuǎn gù liáng qiǎo qiǎo。
sòng rǔ yì dōng jiāo,
xì yǔ dī qīng cǎo。