喜苏文辉见过
(明代)沈周
杪岁风日寒,临门讶高驾。晦迹久不出,诣舍此云乍。
棱层见诗骨,孤瘦立秋华。筋力驾年纪,手策不少借。
升堂载拜健,欢觏饶言话。性真具淳朴,虑静得閒暇。
安然丘壑姿,可使观者化。杯酒亦略饮,深坐且清夜。
人生属长离,大半付悲诧。虽获少聚首,未足为慰藉。
我生尚碌碌,世谛未由谢。何能传隐诀,低头事耕稼。

沈周
沈周(1427~1509)明代杰出书画家。字启南,号石田、白石翁、玉田生、有居竹居主人等。汉族,长洲(今江苏苏州)人。生於明宣德二年,卒於明正德四年,享年八十三岁。不应科举,专事诗文、书画,是明代中期文人画“吴派”的开创者,与文徵明、唐寅、仇英并称“明四家”。传世作品有《庐山高图》、《秋林话旧图》、《沧州趣图》。著有《石田集》、《客座新闻》等。
《喜苏文辉见过》拼音标注
xǐ sū wén hūi jiàn guò
miǎo sùi fēng rì hán,
lín mén yà gāo jià。
hùi jī jǐu bù chū,
yì shè cǐ yún zhà。
léng céng jiàn shī gǔ,
gū shòu lì qīu huá。
jīn lì jià nián jì,
shǒu cè bù shǎo jiè。
shēng táng zài bài jiàn,
huān gòu ráo yán huà。
xìng zhēn jù chún pò,
lv̀ jìng dé xián xiá。
ān rán qīu hè zī,
kě shǐ guān zhě huà。
bēi jǐu yì lvè yǐn,
shēn zuò qiě qīng yè。
rén shēng shǔ cháng lí,
dà bàn fù bēi chà。
sūi huò shǎo jù shǒu,
wèi zú wèi wèi jiè。
wǒ shēng shàng lù lù,
shì dì wèi yóu xiè。
hé néng chuán yǐn jué,
dī tóu shì gēng jià。