冬日渡彭蠡过庐山下
(明代)盛符升
几经湓浦惜幽寻,重向宫亭望远岑。云卧石门思北涧,花开莲社忆东林。
三人一笑谁宾主,五老千秋自古今。惆怅吾衰劳梦想,几人游迹未销沉。

盛符升
(1615—1690后)明末清初江南昆山人,字珍示,号诚斋。张溥、夏允彝弟子。入清,康照三年成进士,官内阁中书,荐修《大清会典》。擢礼部主事,官至御史。工诗,为王士禛诗弟子。有《诚斋诗文集》等。
《冬日渡彭蠡过庐山下》拼音标注
dōng rì dù péng lǐ guò lú shān xià
jī jīng pén pǔ xī yōu xún,
zhòng xiàng gōng tíng wàng yuǎn cén。
yún wò shí mén sī běi jiàn,
huā kāi lián shè yì dōng lín。
sān rén yī xiào shúi bīn zhǔ,
wǔ lǎo qiān qīu zì gǔ jīn。
chóu chàng wú shuāi láo mèng xiǎng,
jī rén yóu jī wèi xiāo chén。