寄池景大校官

(明代)吴实

旅食京华又一年,怀君何处独凄然。故人零落知谁在,独客暌离祇自怜。

残叶晚风惊远听,古梅寒月对愁眠。旧时鹤岭閒吟客,长忆风流剡曲船。

吴实

福建长乐人,字中美。本姓林,后复姓。永乐九年进士。授监察御史。立朝敢言,不避权要,时称吴铁面。官至广西按察司佥事。有《朴斋集》。

《寄池景大校官》拼音标注

jì chí jǐng dà xiào guān
lv̌ shí jīng huá yòu yī nián,
huái jūn hé chù dú qī rán。
gù rén líng luò zhī shúi zài,
dú kè kúi lí qí zì lián。
cán yè wǎn fēng liáng yuǎn tīng,
gǔ méi hán yuè dùi chóu mián。
jìu shí hè líng xián yín kè,
cháng yì fēng líu yǎn qū chuán。