鼓不绝
(明代)石宝
邻巷相见语,兹农薄收成。何缘累旬日,箫鼓未绝鸣。
东家男已长,西家女将行。羔雁来问吉,鸡豚往通名。
置宴召宾侣,责逋急官征。斛粟易百钱,入坐恐未盈。
花颜照四席,典客稽考明。布帛身不著,妻子徒力耕。
违俗惧乖义,先王近人情。歌管沸两耳,中心悁且惊。
但见蚁杯绿,不知鲂尾赪。凭君听箫鼓,中有劳者声。

石宝
真定府藁城人,字邦彦,号熊峰。成化二十三年与兄石玠同举进士。与修《大明会典》。累擢为礼部尚书兼学士掌詹事府事。授检讨。嘉靖三年以吏部尚书兼文渊阁大学士,直内阁。守己鲠狷,持论坚确,进退凛然。辞归时襆被一车而已,都人叹其廉洁。所作诗淹雅清峭,讽谕婉约,有词人之风。有《熊峰集》、《恒阳集》。
《鼓不绝》拼音标注
gǔ bù jué
lín xiàng xiāng jiàn yǔ,
zī nóng bó shōu chéng。
hé yuán lèi xún rì,
xiāo gǔ wèi jué míng。
dōng jiā nán yǐ cháng,
xī jiā nv̌ jiāng xíng。
gāo yàn lái wèn jí,
jī tún wǎng tōng míng。
zhì yàn zhào bīn lv̌,
zé bū jí guān zhēng。
hú sù yì bǎi qián,
rù zuò kǒng wèi yíng。
huā yán zhào sì xí,
diǎn kè jī kǎo míng。
bù bó shēn bù zhù,
qī zǐ tú lì gēng。
wéi sú jù guāi yì,
xiān wáng jìn rén qíng。
gē guǎn fèi liǎng ěr,
zhōng xīn yuān qiě liáng。
dàn jiàn yǐ bēi lv̀,
bù zhī fáng wěi chēng。
píng jūn tīng xiāo gǔ,
zhōng yǒu láo zhě shēng。