病言

(明代)石宝

多病欲无言,凄风感心曲。十年侍明光,群书校天禄。

冠佩含春风,翱翔总鸾鹄。素饱愧未湔,拾遗梦空触。

岂期挥翰手,欲展扶黎足。竹简经蠹穿,胸襟被尘梏。

虽云日偃仰,亦复成局促。非不思古人,知荣守其辱。

雅志良难酬,叹息声相属。

石宝

真定府藁城人,字邦彦,号熊峰。成化二十三年与兄石玠同举进士。与修《大明会典》。累擢为礼部尚书兼学士掌詹事府事。授检讨。嘉靖三年以吏部尚书兼文渊阁大学士,直内阁。守己鲠狷,持论坚确,进退凛然。辞归时襆被一车而已,都人叹其廉洁。所作诗淹雅清峭,讽谕婉约,有词人之风。有《熊峰集》、《恒阳集》。

《病言》拼音标注

bìng yán
duō bìng yù wú yán,
qī fēng gǎn xīn qū。
shí nián shì míng guāng,
qún shū xiào tiān lù。
guān pèi hán chūn fēng,
áo xiáng zǒng luán hú。
sù bǎo kùi wèi jiān,
shí yí mèng kōng hóng。
qǐ qī hūi hàn shǒu,
yù zhǎn fú lí zú。
zhú jiǎn jīng dù chuān,
xiōng jīn bèi chén gù。
sūi yún rì yǎn yǎng,
yì fù chéng jú cù。
fēi bù sī gǔ rén,
zhī róng shǒu qí rǔ。
yǎ zhì liáng nán chóu,
tàn xī shēng xiāng shǔ。