拟古伤歌行

(明代)石宝

叶落花残君不见,春来秋去如飞电。富贵千年劫火灰,丘陵几度桑田变。

五侯高楼临大道,宝钗金钿埋秋草。张放宁知金穴平,杨家一旦冰山倒。

君看荒冢饶荆棘,当年俱有回天力。劝君对酒且高歌,莫负庭前芳草色。

石宝

真定府藁城人,字邦彦,号熊峰。成化二十三年与兄石玠同举进士。与修《大明会典》。累擢为礼部尚书兼学士掌詹事府事。授检讨。嘉靖三年以吏部尚书兼文渊阁大学士,直内阁。守己鲠狷,持论坚确,进退凛然。辞归时襆被一车而已,都人叹其廉洁。所作诗淹雅清峭,讽谕婉约,有词人之风。有《熊峰集》、《恒阳集》。

《拟古伤歌行》拼音标注

nǐ gǔ shāng gē xíng
yè luò huā cán jūn bù jiàn,
chūn lái qīu qù rú fēi diàn。
fù gùi qiān nián jié huǒ hūi,
qīu líng jī dù sāng tián biàn。
wǔ hóu gāo lóu lín dà dào,
bǎo chāi jīn diàn mái qīu cǎo。
zhāng fàng níng zhī jīn xué píng,
yáng jiā yī dàn bīng shān dǎo。
jūn kàn huāng zhǒng ráo jīng jí,
dāng nián jù yǒu húi tiān lì。
quàn jūn dùi jǐu qiě gāo gē,
mò fù tíng qián fāng cǎo sè。