神树行

(明代)石宝

我家坟上老白杨,风摧雨蚀分枯朽。一脉才存天地性,十年更作风雷吼。

崛起似有神明扶,发荣却在凋伤后。路傍行人坐叹息,此事依稀古曾有。

上林高柳僵复生,田家紫荆悴重茂。间关海峤存遗孤,斡转乾坤赖贞妇。

岂独义拟卫共姜,自是忠同晋杵臼。秋霜照胆繁本枝,幽谷回阳保长久。

龙皮屈律张万鳞,虎骨联拳露双肘。气排霄汉春愈滋,势压郊原地增秀。

阴功自得天维持,世泽谁知自忠厚。临风瞻拜思不穷,更祝多男与多寿。

石宝

真定府藁城人,字邦彦,号熊峰。成化二十三年与兄石玠同举进士。与修《大明会典》。累擢为礼部尚书兼学士掌詹事府事。授检讨。嘉靖三年以吏部尚书兼文渊阁大学士,直内阁。守己鲠狷,持论坚确,进退凛然。辞归时襆被一车而已,都人叹其廉洁。所作诗淹雅清峭,讽谕婉约,有词人之风。有《熊峰集》、《恒阳集》。

《神树行》拼音标注

shén shù xíng
wǒ jiā fén shàng lǎo bái yáng,
fēng cūi yǔ shí fēn kū xǐu。
yī mài cái cún tiān dì xìng,
shí nián gèng zuò fēng léi hǒu。
jué qǐ sì yǒu shén míng fú,
fā róng què zài diāo shāng hòu。
lù bàng xíng rén zuò tàn xī,
cǐ shì yī xī gǔ céng yǒu。
shàng lín gāo lǐu jiāng fù shēng,
tián jiā zǐ jīng cùi zhòng mào。
jiān guān hǎi jiào cún yí gū,
wò zhuǎn gān kūn lài zhēn fù。
qǐ dú yì nǐ wèi gòng jiāng,
zì shì zhōng tóng jìn chǔ jìu。
qīu shuāng zhào dǎn fán běn zhī,
yōu gǔ húi yáng bǎo cháng jǐu。
lóng pí qū lv̀ zhāng wàn lín,
hǔ gǔ lián quán lù shuāng zhǒu。
qì pái xiāo hàn chūn yù zī,
shì yā jiāo yuán dì zēng xìu。
yīn gōng zì dé tiān wéi chí,
shì zé shúi zhī zì zhōng hòu。
lín fēng zhān bài sī bù qióng,
gèng zhù duō nán yǔ duō shòu。