偈十二首 其十一

(宋代)释本才

袖里暂闲医国手,岸巾来访卧云人。相逢一笑千峰顶,高下森罗百亿身。

相逢一笑,万壑风清。大冶精金,应无变色。黄檗昔遇裴相国,当头一劄,冷暖自知。

睦州久契陈尚书,剖露肝肠,清虚廓落。正当今日,宾主互换。

觌体唱酬,似空藏空,如镜照镜。芥子拈来敲石窟,须知渠是个中人。

释本才

释本才,号佛心,长溪(今福建霞浦)人。俗姓姚。住潭州上封寺。高宗绍兴间卒。为南岳下十四世,黄龙惟清禅师法嗣。《嘉泰普灯录》卷一○、《五灯会元》卷一八有传。今录诗二十首。

《偈十二首 其十一》拼音标注

jié shí èr shǒu qí shí yī
xìu lǐ zàn xián yì guó shǒu,
àn jīn lái fǎng wò yún rén。
xiāng féng yī xiào qiān fēng dǐng,
gāo xià sēn luō bǎi yì shēn。
xiāng féng yī xiào,
wàn hè fēng qīng。
dà yě jīng jīn,
yìng wú biàn sè。
huáng bò xī yù péi xiāng guó,
dāng tóu yī zhá,
lěng nuǎn zì zhī。
mù zhōu jǐu qì chén shàng shū,
pōu lù gān cháng,
qīng xū kuò luò。
zhèng dāng jīn rì,
bīn zhǔ hù huàn。
dí tǐ chàng chóu,
sì kōng cáng kōng,
rú jìng zhào jìng。
jiè zǐ nián lái qiāo shí kū,
xū zhī qú shì gè zhōng rén。