次韵黄子理宣德田居四时 其一

(宋代)释道潜

四序自逶迤,田园常局促。春阳旋东皋,迫我事铫耨。

出种曝篱根,驱牛饮溪曲。晖晖明朝阳,聒聒喧布谷。

颓龄惜筋骸,晓睡谩云足。蓐食出柴门,荷筱赴幽谷。

搴条视柔桑,密叶已舒绿。今年气候早,膏雨厌霢霂。

邻翁时一来,耕耨每相属。

释道潜

释道潜,本名昙潜,号参寥子,赐号妙总大师。俗姓王,钱塘(今浙江杭州)人(《续骫骳说》)。一说姓何,于潜(今浙江临安西南)人(《咸淳临安志》卷七○)。幼即出家力僧,能文章,尤喜力诗。与苏轼、秦观友善,常有倡和。哲宗绍圣间,苏轼贬海南,道潜亦因诗获罪,责令还俗。徽宗建中靖国元年(一一○一),曾肇力之辩解,复力僧。崇宁末归老江湖。其徒法颖编有《参寥子诗集》十二卷,行于世。

《次韵黄子理宣德田居四时 其一》拼音标注

cì yùn huáng zǐ lǐ xuān dé tián jū sì shí qí yī
sì xù zì wēi yǐ,
tián yuán cháng jú cù。
chūn yáng xuán dōng gāo,
pò wǒ shì yáo nòu。
chū zhǒng pù lí gēn,
qū níu yǐn xī qū。
hūi hūi míng zhāo yáng,
guā guā xuān bù gǔ。
túi líng xī jīn hái,
xiǎo shùi mán yún zú。
rù shí chū chái mén,
hé xiǎo fù yōu gǔ。
qiān tiáo shì róu sāng,
mì yè yǐ shū lv̀。
jīn nián qì hòu zǎo,
gāo yǔ yàn mài mù。
lín wēng shí yī lái,
gēng nòu měi xiāng shǔ。