兰陵王·汉江侧

(宋代)史达祖

汉江侧。月弄仙人佩色。含情久,摇曳楚衣,天水空濛染娇碧。文漪簟影织。凉骨时将粉饰。谁曾见,罗袜去时,点点波间冷云积。相思旧飞鷁。谩想像风裳,追恨瑶席。涉江几度和愁摘。记雪映双腕,刺萦丝缕,分开绿盖素袂湿。放新句吹入。寂寂。意犹昔。念净社因缘,天许相觅。飘萧羽扇摇团白。屡侧卧寻梦,倚阑无力。风标公子,欲下处、似认得。

史达祖

史达祖1163~1220?年,字邦卿,号梅溪,汴(河南开封)人。一生未中第,早年任过幕僚。韩侂胄当国时,他是最亲信的堂吏,负责撰拟文书。韩败,史牵连受黥刑,死于贫困中。史达祖的词以咏物为长,其中不乏身世之感。他还在宁宗朝北行使金,这一部分的北行词,充满了沉痛的家国之感。今传有《梅溪词》。存词112首。

《兰陵王·汉江侧》拼音标注

lán líng wáng · hàn jiāng cè
hàn jiāng cè。
yuè nòng xiān rén pèi sè。
hán qíng jǐu,
yáo yè chǔ yī,
tiān shǔi kōng méng rǎn jiāo bì。
wén yī diàn yǐng zhī。
liáng gǔ shí jiāng fěn shì。
shúi céng jiàn,
luō wà qù shí,
diǎn diǎn bō jiān lěng yún jī。
xiāng sī jìu fēi nì。
mán xiǎng xiàng fēng cháng,
zhūi hèn yáo xí。
shè jiāng jī dù hé chóu zhāi。
jì xuě yìng shuāng wàn,
cì yíng sī lv̌,
fēn kāi lv̀ gài sù mèi shī。
fàng xīn jù chūi rù。
jì jì。
yì yóu xī。
niàn jìng shè yīn yuán,
tiān xǔ xiāng mì。
piāo xiāo yǔ shàn yáo tuán bái。
lv̌ cè wò xún mèng,
yǐ lán wú lì。
fēng biāo gōng zǐ,
yù xià chù 、 sì rèn dé 。