秋钟

(明代)释古荫

露浓云重漏初长,一点寒钟出上方。松鹤醒回潭底梦,野猿惊破岭头霜。

悠飏暗度随秋水,濩落频惊在夜凉。最是龛灯孤影下,声声唤起铁肝肠。

释古荫

古荫,字覆人。香山(今中山)人。俗姓梁。礼天然老人受具。初领点座,寻迁副寺,勤劳一十八载。以积劳咯血终,世寿五十六。事见清徐作霖、黄蠡《海云禅藻集》卷三。

《秋钟》拼音标注

qīu zhōng
lù nóng yún zhòng lòu chū cháng,
yī diǎn hán zhōng chū shàng fāng。
sōng hè xǐng húi tán dǐ mèng,
yě yuán liáng pò líng tóu shuāng。
yōu yáng àn dù súi qīu shǔi,
huò luò pín liáng zài yè liáng。
zùi shì kān dēng gū yǐng xià,
shēng shēng huàn qǐ tiě gān cháng。