朱溪臣临行再被价窃作此奉慰并以言别

(明代)释函可

两年飘泊石城东,垂死怜君病复同。穷鬼憎人寒不彻,黑貂诲盗数仍空。

家乡路远心逾苦,海角天倾恨未终。旧社梅花看欲发,一枝惆怅老西风。

释函可

释函可(1611-1659),字祖心,号剩人,俗姓韩,名宗騋,广东博罗人。他是明代最后一位礼部尚书韩日缵的长子。明清之际著名诗僧。

《朱溪臣临行再被价窃作此奉慰并以言别》拼音标注

zhū xī chén lín xíng zài bèi jià qiè zuò cǐ fèng wèi bìng yǐ yán bié
liǎng nián piāo bó shí chéng dōng,
chúi sǐ lián jūn bìng fù tóng。
qióng gǔi zēng rén hán bù chè,
hēi diāo hùi dào shù réng kōng。
jiā xiāng lù yuǎn xīn yú kǔ,
hǎi jiǎo tiān qīng hèn wèi zhōng。
jìu shè méi huā kàn yù fā,
yī zhī chóu chàng lǎo xī fēng。