台中

(明代)释函可

无聊长寄一枝筇,悔不同君四百峰。旧榻尽容狞虎待,半铛常煮野云供。

到家应共怜穷子,博饭无如学老农。从此入山惟稳睡,只愁僧打五更钟。

释函可

释函可(1611-1659),字祖心,号剩人,俗姓韩,名宗騋,广东博罗人。他是明代最后一位礼部尚书韩日缵的长子。明清之际著名诗僧。

《台中》拼音标注

tái zhōng
wú liáo cháng jì yī zhī qióng,
hǔi bù tóng jūn sì bǎi fēng。
jìu tà jǐn róng níng hǔ dài,
bàn dāng cháng zhǔ yě yún gōng。
dào jiā yìng gòng lián qióng zǐ,
bó fàn wú rú xué lǎo nóng。
cóng cǐ rù shān wéi wěn shùi,
zhǐ chóu sēng dǎ wǔ gèng zhōng。