示学人三十首 其二十三

(明代)释函可

行止镇相随,不识何面口。自古称上贤,只此无先后。

可怜照镜人,迷头日狂走。

释函可

释函可(1611-1659),字祖心,号剩人,俗姓韩,名宗騋,广东博罗人。他是明代最后一位礼部尚书韩日缵的长子。明清之际著名诗僧。

《示学人三十首 其二十三》拼音标注

shì xué rén sān shí shǒu qí èr shí sān
xíng zhǐ zhèn xiāng súi,
bù shì hé miàn kǒu。
zì gǔ chēng shàng xián,
zhǐ cǐ wú xiān hòu。
kě lián zhào jìng rén,
mí tóu rì kuáng zǒu。