闻赤公扶病登山有怀二绝 其二

(明代)释函可

山高雾重更多风,到处崎岖路不同。片石短松须歇足,莫于峰顶哭途穷。

释函可

释函可(1611-1659),字祖心,号剩人,俗姓韩,名宗騋,广东博罗人。他是明代最后一位礼部尚书韩日缵的长子。明清之际著名诗僧。

《闻赤公扶病登山有怀二绝 其二》拼音标注

wén chì gōng fú bìng dēng shān yǒu huái èr jué qí èr
shān gāo wù zhòng gèng duō fēng,
dào chù qí qū lù bù tóng。
piàn shí duǎn sōng xū xiē zú,
mò yú fēng dǐng kū tú qióng。