闻李苗两道友有唱酬篇什虽未得读知非凡响遥有此和

(明代)释函可

兰沙如雾倩蓝丛,缥缈鸾歌下远空。玉露只垂金掌内,仙飙常发御垣东。

人间兄弟何能及,塞外交游孰与同。春到定寻源水入,埙篪坐听碧云中。

释函可

释函可(1611-1659),字祖心,号剩人,俗姓韩,名宗騋,广东博罗人。他是明代最后一位礼部尚书韩日缵的长子。明清之际著名诗僧。

《闻李苗两道友有唱酬篇什虽未得读知非凡响遥有此和》拼音标注

wén lǐ miáo liǎng dào yǒu yǒu chàng chóu piān shí sūi wèi dé dú zhī fēi fán xiǎng yáo yǒu cǐ hé
lán shā rú wù qiàn lán cóng,
piǎo miǎo luán gē xià yuǎn kōng。
yù lù zhǐ chúi jīn zhǎng nèi,
xiān biāo cháng fā yù yuán dōng。
rén jiān xiōng dì hé néng jí,
sāi wài jiāo yóu shú yǔ tóng。
chūn dào dìng xún yuán shǔi rù,
xūn chí zuò tīng bì yún zhōng。