云间钱钟二子至

(明代)释函可

相将微喘度龙荒,尚有寒冰苦未尝。却怪老僧愁不死,殷勤先问耐愁方。

释函可

释函可(1611-1659),字祖心,号剩人,俗姓韩,名宗騋,广东博罗人。他是明代最后一位礼部尚书韩日缵的长子。明清之际著名诗僧。

《云间钱钟二子至》拼音标注

yún jiān qián zhōng èr zǐ zhì
xiāng jiāng wēi chuǎn dù lóng huāng,
shàng yǒu hán bīng kǔ wèi cháng。
què guài lǎo sēng chóu bù sǐ,
yīn qín xiān wèn nài chóu fāng。