咏史十二首 其十二
(明代)释函是

释函是
函是(一六〇八——一六八六),字丽中,别字天然,号丹霞老人。本姓曾,名起莘。番禺人。年十七补诸生,与里人梁朝钟、黎遂球、罗宾王、陈学佺辈,并以高才纵谈时事,举明思宗崇祯六年(一六三三)乡试第二。会试不第,谒僧道独于庐山,祝发于归宗寺。既返广州,主法诃林。明亡,徙番禺雷峰,创建海云寺,举家事佛。孤臣节士,皈依者众。历主福州长庆、庐山归宗,及海幢、华首、丹霞、介庵诸刹,晚年主法雷峰。著有《瞎堂诗集》等。清陈伯陶编《胜朝粤东遗民录》卷四有传。
《咏史十二首 其十二》拼音标注
yǒng shǐ shí èr shǒu qí shí èr
wú ài zāng zǐ yuán,
mù yì xíng kū qín。
shí guāi shì fú xíng,
hūi gē jué chén lín。
chēn mù shēng láng láng,
tóu mìng bì jūn qīn。
chén róng qǐ zuò cè,
jī liè qì chōng jīn。
níng yǔ zāng shēng sǐ,
bù tóng jiāng jūn shēng。
yī rì shā èr shì,
zuò kè lèi cén cén。
wú ài kǒng wén jǔ,
zhèng qì líng xīng chén。
hóng míng sào hǎi nèi,
lán ài nán wèi lín。
fǔ shī yì jīng zhào,
āi cè yuàn xiāng xùn。
wú ài táng wèi zhēng,
nǔ lì wèi liáng chén。
chǐ jūn fēi yáo shùn,
qiē jiàn zhōng qí shēn。
wú ài dí liáng gōng,
běi dǒu nán yī rén。
bù yù zhī zèn míng,
fǔ yǎng dí sù jīn。
luàn zhèng fú nì zhǐ,
zhì zài gūi lú líng。
fǔ hǎi zàn shì kǒu,
gōng jí wéi zhú cān。
cóng róng jiāng zhōng kuǎn,
zú yǐ fǎn táng tíng。
wú ài wǔ yōu xù,
qì guān yǐn sōng cén。
shèng xià jū shí shì,
dōng cháo máo shú shēn。
shì fú mǎi liáng tián,
hùn sú tóng ǒu gēng。
zhōng zōng zhào wèn dào,
zài bài huán léng céng。
zhàng fū yù bù qí,
suǒ gùi zài cùn xīn。
chǒng rǔ chóu dāng shí,
míng mèi gèn zhōng qíng。
wū lòu sòng qīu háo,
qǐ yǐ móu shēn míng。