瑞鹤仙(元日朝回)

(宋代)史浩

霁光春未晓。拥绛蜡攒星,霜蹄轻褭。皇居耸云杪。霭祥烟瑞气,青葱缭绕。金门羽葆。听胪唱、千官并到。庆三朝、雉扇开时,拜舞仰瞻天表。
荣耀。万方图籍,四裔明王,赆DC72珍宝。椒盘颂好。称寿斝,祝难老。更传宣锡坐,钧天妙乐,声遏行云缥缈。逗归来、酒晕生霞,此恩怎报。

史浩

史浩(1106年—1194年),字直翁,号真隐。明州鄞县人,南宋政治家、词人。高宗绍兴十五年(1144年)进士,由温州教授除太学正,升为国子博士。他向宋高宗建议立太子,以此受知于朝廷,绍兴三十二年,宋孝宗即位,授参知政事。隆兴元年,拜尚书右仆射。淳熙十年,除太保致仕,封魏国公。宋光宗御极,进太师。绍熙五年,薨,年八十九,封会稽郡王。宋宁宗登基,赐谥文惠。嘉定十四年,以子史弥远贵,追封越王,改谥忠定,配享孝宗庙庭。为昭勋阁二十四功臣之一。

《瑞鹤仙(元日朝回)》拼音标注

rùi hè xiān ( yuán rì zhāo húi )
jì guāng chūn wèi xiǎo。
yǒng jiàng là zǎn xīng,
shuāng tí qīng niǎo。
huáng jū sǒng yún miǎo。
ǎi xiáng yān rùi qì,
qīng cōng liáo rào。
jīn mén yǔ bǎo。
tīng lú chàng 、 qiān guān bìng dào。
qìng sān zhāo 、 zhì shàn kāi shí,
bài wǔ yǎng zhān tiān biǎo。
róng yào。
wàn fāng tú jí,
sì yì míng wáng,
jìn D C 7 2 zhēn bǎo。
jiāo pán sòng hǎo。
chēng shòu jiǎ,
zhù nán lǎo。
gèng chuán xuān xí zuò,
jūn tiān miào lè,
shēng è xíng yún piǎo miǎo。
dòu gūi lái 、 jǐu yūn shēng xiá,
cǐ ēn zěn bào。