洞仙歌(茉莉花)

(宋代)史浩

琼肌太白,浅著鹅黄罩。金缕檀心更天巧。算同时、虽有似火红榴,争比得、淡妆伊家轻妙。
兴来清赏处,无限真香,可惜生教生闽峤。这消息、纵使移向蒸沈,终不似凭栏,披襟一笑。若归去长安诧标容,单道胜、酴醿水仙风貌。

史浩

史浩(1106年—1194年),字直翁,号真隐。明州鄞县人,南宋政治家、词人。高宗绍兴十五年(1144年)进士,由温州教授除太学正,升为国子博士。他向宋高宗建议立太子,以此受知于朝廷,绍兴三十二年,宋孝宗即位,授参知政事。隆兴元年,拜尚书右仆射。淳熙十年,除太保致仕,封魏国公。宋光宗御极,进太师。绍熙五年,薨,年八十九,封会稽郡王。宋宁宗登基,赐谥文惠。嘉定十四年,以子史弥远贵,追封越王,改谥忠定,配享孝宗庙庭。为昭勋阁二十四功臣之一。

《洞仙歌(茉莉花)》拼音标注

dòng xiān gē ( mò lì huā )
qióng jī tài bái,
qiǎn zhù é huáng zhào。
jīn lv̌ tán xīn gèng tiān qiǎo。
suàn tóng shí 、 sūi yǒu sì huǒ hóng líu,
zhēng bǐ dé 、 dàn zhuāng yī jiā qīng miào。
xīng lái qīng shǎng chù,
wú xiàn zhēn xiāng,
kě xī shēng jiào shēng mǐn jiào。
zhè xiāo xī 、 zòng shǐ yí xiàng zhēng shěn,
zhōng bù sì píng lán,
pī jīn yī xiào。
ruò gūi qù cháng ān chà biāo róng,
dān dào shèng 、 tú mí shǔi xiān fēng mào。