次韵潘德鄜山行

(宋代)史浩

学佛以佛魔,学儒为儒缚。胡不朝隐为,㗳焉似南郭。

是非风过耳,名利束高阁。回视平生心,无乃亦大错。

便当息万缘,摆去如斧削。神游八极表,笑傲有馀乐。

山水得胜处,一揽襟量廓。杖锡群峰颠,宫殿浮碧落。

下瞰徐符岩,居然在山脚。众水会一涧,颓波泻珠箔。

奔放出中涂,隐潭钟万壑。轰如破蛰雷,急似晴空雹。

或复地中行,鸢飞鱼自跃。跻攀至飞电,乳窦知谁凿。

向来因风絮,句法诚软弱。六花倾万仓,千古无锁钥。

濛润遍寰海,何止洒林薄。凭栏眼欲眩,顿洗眵昏浊。

翻身上妙高,愈觉吟魂矍。凿齿对弥天,相视两无怍。

祇恐星轺登,蕙帐闻怨鹤。

史浩

史浩(1106年—1194年),字直翁,号真隐。明州鄞县人,南宋政治家、词人。高宗绍兴十五年(1144年)进士,由温州教授除太学正,升为国子博士。他向宋高宗建议立太子,以此受知于朝廷,绍兴三十二年,宋孝宗即位,授参知政事。隆兴元年,拜尚书右仆射。淳熙十年,除太保致仕,封魏国公。宋光宗御极,进太师。绍熙五年,薨,年八十九,封会稽郡王。宋宁宗登基,赐谥文惠。嘉定十四年,以子史弥远贵,追封越王,改谥忠定,配享孝宗庙庭。为昭勋阁二十四功臣之一。

《次韵潘德鄜山行》拼音标注

cì yùn pān dé fū shān xíng
xué fó yǐ fó mó,
xué rú wèi rú fú。
hú bù zhāo yǐn wèi,
tǎ yān sì nán guō。
shì fēi fēng guò ěr,
míng lì shù gāo gé。
húi shì píng shēng xīn,
wú nǎi yì dà cuò。
biàn dāng xī wàn yuán,
bǎi qù rú fǔ xuē。
shén yóu bā jí biǎo,
xiào ào yǒu yú lè。
shān shǔi dé shèng chù,
yī lǎn jīn liàng kuò。
zhàng xí qún fēng diān,
gōng diàn fú bì luò。
xià kàn xú fú yán,
jū rán zài shān jiǎo。
zhòng shǔi hùi yī jiàn,
túi bō xiè zhū bó。
bēn fàng chū zhōng tú,
yǐn tán zhōng wàn hè。
hōng rú pò zhí léi,
jí sì qíng kōng báo。
huò fù dì zhōng xíng,
yuān fēi yú zì yuè。
jī pān zhì fēi diàn,
rǔ dòu zhī shúi záo。
xiàng lái yīn fēng xù,
jù fǎ chéng ruǎn ruò。
lìu huā qīng wàn cāng,
qiān gǔ wú suǒ yào。
méng rùn biàn huán hǎi,
hé zhǐ sǎ lín bó。
píng lán yǎn yù xuàn,
dùn xǐ chī hūn zhuó。
fān shēn shàng miào gāo,
yù jué yín hún jué。
záo chǐ dùi mí tiān,
xiāng shì liǎng wú zuò。
qí kǒng xīng yáo dēng,
hùi zhàng wén yuàn hè。