进锡宴澄碧殿诗

(宋代)史浩

季秋中浣日,淳熙隆四祀。朝回揽辔间,中使俄传旨。

少须日转申,宣名陪宴喜。预令扫玉堂,深夜备栖止。

悚惧跪承命,走驺亟穿市。绛阙耸皇居,非烟常靡靡。

入自东华门,熊罴森爪士。诏许乘肩舆,安徐无跛倚。

复古距选德,相望几数里。修廓接云汉,岧峣灿珠蕊。

中途敞金扉,恍若蓬壶里。群山拥苍壁,四顾环弱水。

山既日夕佳,水亦湛无滓。冰帘映绮疏,琼殿中央峙。

澄碧曜宸奎,神龙争守视。舞蹈上丹墀,天威不违咫。

奉觞祈万寿,时蒙一启齿。馀波丐鼠腹,酒行不知几。

徘徊下瑶席,缓步烦玉趾。从游至清激,锡坐谈名理。

泉声韵瑟琴,一洗筝笛耳。皇云万几暇,观书每来此。

论道及帝王,直欲齐其轨。尧舜禹汤文,前身无乃是。

臣言匪献谀,道实由心起。既然明是心,要在力行尔。

登桥釂馀罍,饮兴未容已。金莲引双烛,再拜离阶戺。

玉音宠谕臣,此会宜有纪。归涂感恩荣,占写忘骫骳。

史浩

史浩(1106年—1194年),字直翁,号真隐。明州鄞县人,南宋政治家、词人。高宗绍兴十五年(1144年)进士,由温州教授除太学正,升为国子博士。他向宋高宗建议立太子,以此受知于朝廷,绍兴三十二年,宋孝宗即位,授参知政事。隆兴元年,拜尚书右仆射。淳熙十年,除太保致仕,封魏国公。宋光宗御极,进太师。绍熙五年,薨,年八十九,封会稽郡王。宋宁宗登基,赐谥文惠。嘉定十四年,以子史弥远贵,追封越王,改谥忠定,配享孝宗庙庭。为昭勋阁二十四功臣之一。

《进锡宴澄碧殿诗》拼音标注

jìn xí yàn chéng bì diàn shī
jì qīu zhōng wǎn rì,
chún xī lóng sì sì。
zhāo húi lǎn pèi jiān,
zhōng shǐ é chuán zhǐ。
shǎo xū rì zhuǎn shēn,
xuān míng péi yàn xǐ。
yù lìng sǎo yù táng,
shēn yè bèi qī zhǐ。
sǒng jù gùi chéng mìng,
zǒu zōu jí chuān shì。
jiàng què sǒng huáng jū,
fēi yān cháng mǐ mǐ。
rù zì dōng huá mén,
xióng pí sēn zhuǎ shì。
zhào xǔ chéng jiān yú,
ān xú wú bǒ yǐ。
fù gǔ jù xuǎn dé,
xiāng wàng jī shù lǐ。
xīu kuò jiē yún hàn,
tiáo yáo càn zhū rǔi。
zhōng tú chǎng jīn fēi,
huǎng ruò péng hú lǐ。
qún shān yǒng cāng bì,
sì gù huán ruò shǔi。
shān jì rì xī jiā,
shǔi yì zhàn wú zǐ。
bīng lián yìng qǐ shū,
qióng diàn zhōng yāng zhì。
chéng bì yào chén kúi,
shén lóng zhēng shǒu shì。
wǔ dǎo shàng dān chí,
tiān wēi bù wéi zhǐ。
fèng shāng qí wàn shòu,
shí méng yī qǐ chǐ。
yú bō gài shǔ fù,
jǐu xíng bù zhī jī。
pái huái xià yáo xí,
huǎn bù fán yù zhǐ。
cóng yóu zhì qīng jī,
xí zuò tán míng lǐ。
quán shēng yùn sè qín,
yī xǐ zhēng dí ěr。
huáng yún wàn jī xiá,
guān shū měi lái cǐ。
lùn dào jí dì wáng,
zhí yù qí qí gǔi。
yáo shùn yǔ tāng wén,
qián shēn wú nǎi shì。
chén yán fěi xiàn yú,
dào shí yóu xīn qǐ。
jì rán míng shì xīn,
yào zài lì xíng ěr。
dēng qiáo jiào yú léi,
yǐn xīng wèi róng yǐ。
jīn lián yǐn shuāng zhú,
zài bài lí jiē shì。
yù yīn chǒng yù chén,
cǐ hùi yí yǒu jì。
gūi tú gǎn ēn róng,
zhān xiě wàng wěi bì。