梦石真赞
(宋代)释慧空
王母梦中,石佛象骨。峰前鳖鼻,僧蓝骨布。闽山神秀,尽钟于是。
提石蛇,与夺出其掌握。居德云,大千乃其游戏。使著书辅教,则联珠贯璧,不作道原作伫灵。
使俨临万众,则雷轰电激,不为德山为临济。天其有意于斯文,则无使袖手云山,友麋鹿而混吾曹于此世。
同时出家,先我闻道。既为我友,又为我兄。浮云会散,初无定踪。
晚喜其归,雪山之东。长松片石,相对两翁。遽乘六牙香象,雨后峨嵋扫空。
冰片满街留不住,使人不能无所慕。

释慧空
释慧空(一○九六~一一五八),号东山,俗姓陈,福州(今属福建)人。年十四出家,初学于圆悟、六祖,后至疏山,为南岳下十四世,泐潭清禅师法嗣。高宗绍兴二十三年(一一五三),住福州雪峰禅院,次年退归东庵。二十八年卒,年六十三(《五灯会元》卷一八、《东山慧空禅师语录跋》)。有《东山慧空禅师语录》、《雪峰空和尚外集》传世。 释慧空诗,以续藏经本《东山慧空禅师语录跋》及日本旧刻《雪峰空和尚外集》(今藏北京图书馆)为底本,编为二卷。
《梦石真赞》拼音标注
mèng shí zhēn zàn
wáng mǔ mèng zhōng,
shí fó xiàng gǔ。
fēng qián biē bí,
sēng lán gǔ bù。
mǐn shān shén xìu,
jǐn zhōng yú shì。
tí shí shé,
yǔ duó chū qí zhǎng wò。
jū dé yún,
dà qiān nǎi qí yóu xì。
shǐ zhù shū fǔ jiào,
zé lián zhū guàn bì,
bù zuò dào yuán zuò zhù líng。
shǐ yǎn lín wàn zhòng,
zé léi hōng diàn jī,
bù wèi dé shān wèi lín jì。
tiān qí yǒu yì yú sī wén,
zé wú shǐ xìu shǒu yún shān,
yǒu mí lù ér hùn wú cáo yú cǐ shì。
tóng shí chū jiā,
xiān wǒ wén dào。
jì wèi wǒ yǒu,
yòu wèi wǒ xiōng。
fú yún hùi sàn,
chū wú dìng zōng。
wǎn xǐ qí gūi,
xuě shān zhī dōng。
cháng sōng piàn shí,
xiāng dùi liǎng wēng。
jù chéng lìu yá xiāng xiàng,
yǔ hòu é méi sǎo kōng。
bīng piàn mǎn jiē líu bù zhù,
shǐ rén bù néng wú suǒ mù。