万竹亭赋赠吴汝琇
(明代)史鉴
我家竹林在平地,土浅丛疏叶憔悴。君家万竹连高岗,俪美潇湘与清渭。
崖光谷色相吐吞,石涧潺湲潆复奔。鹧鸪啼秋白日暝,蛟龙捲雨翻沧溟。
红泥亭子开中央,朱阑碧甃周为防,孔屏翠帐齐腾光。
秋兰罗生瑶径旁,光风泛转菲菲香。翠阴满地凝不散,绿水荡漾云茫茫。
美人挟瑟调清商,朱弦高张分雁行。一弹再鼓发浩倡,清声入云哀怨长。
凤凰翱翔下寥廓,帝子不见山苍苍。我为万竹歌,歌长唾壶缺。
平生不饮今醉之,醉后不禁双耳热。夜深起舞月明中,猛虎一声山石裂。

史鉴
史鉴(1434—1496),字明古,号西村,别署西村逸史。南直隶苏州府吴县(今属江苏)人。生于明宣宗宣德九年,卒于明孝宗弘治九年,年六十三岁。书无不读,尤熟于史。一生淡于名利和官宦,友人引荐他入朝,他多次婉言推辞,一直隐居不仕,隐留心经世之务。每有客人到访,则陈列三代秦汉器物及唐宋以来古籍、书画名品,互相鉴赏和题签。其收藏处所名有“日鉴堂”。正德间,吴中高士首推沈周,史鉴次之,所作《晴雨霁三游西湖》,为游记文学经典,有《西村集》八卷,见《四库总目》。
《万竹亭赋赠吴汝琇》拼音标注
wàn zhú tíng fù zèng wú rǔ xìu
wǒ jiā zhú lín zài píng dì,
tǔ qiǎn cóng shū yè qiáo cùi。
jūn jiā wàn zhú lián gāo gǎng,
lì měi xiāo xiāng yǔ qīng wèi。
yá guāng gǔ sè xiāng tǔ tūn,
shí jiàn chán yuán yíng fù bēn。
zhè gū tí qīu bái rì míng,
jiāo lóng juǎn yǔ fān cāng míng。
hóng ní tíng zǐ kāi zhōng yāng,
zhū lán bì zhòu zhōu wèi fáng,
kǒng píng cùi zhàng qí téng guāng。
qīu lán luō shēng yáo jìng páng,
guāng fēng fàn zhuǎn fēi fēi xiāng。
cùi yīn mǎn dì níng bù sàn,
lv̀ shǔi dàng yàng yún máng máng。
měi rén xié sè diào qīng shāng,
zhū xián gāo zhāng fēn yàn xíng。
yī dàn zài gǔ fā hào chàng,
qīng shēng rù yún āi yuàn cháng。
fèng huáng áo xiáng xià liáo kuò,
dì zǐ bù jiàn shān cāng cāng。
wǒ wèi wàn zhú gē,
gē cháng tuò hú quē。
píng shēng bù yǐn jīn zùi zhī,
zùi hòu bù jìn shuāng ěr rè。
yè shēn qǐ wǔ yuè míng zhōng,
měng hǔ yī shēng shān shí liè。