寄明复道

(宋代)石介

四五十年来,斯文何屯蹇。
雅正遂彫缺,浮薄竞相扇。
在上无宗上,淫哇千万变。
后生益纂组,少年事彫篆。
仁义仅消亡,圣经亦难散。
其徒日已多,天下过大半。
路塞不可辟,甚于杨墨患。
辞之使廓如,才比孟子浅。
患不恐不救,有时泪如霰。
大贤为时生,去圣犹未远。
昔日到汶上,熙道始相见。
知道在熙道,一见不敢慢。
尊之如韩孟,与道作藩翰。
今春来南都,明复去京辇。
未识心相通,所怀恨未展。
明复无羁缚,我有守宫限。
南走三百里,访我残不倦。
剧谈露胸臆,胸臆无畔岸。
高文见事业,事业盈编简。
一一皇霸略,纵横小管晏。
磊磊王相才,上下包周汉。
二贤信命世,实为有道见。
天使扶斯文,淳风应可逭。
我缀二贤末,材驽媿款段。

石介

石介(1005-1045)字守道,一字公操。兖州奉符(今山东省泰安市岱岳区徂徕镇桥沟村)人。北宋初学者,思想家。宋理学先驱。曾创建泰山书院、徂徕书院,以《易》、《春秋》教授诸生,“重义理,不由注疏之说”,开宋明理学之先声。世称徂徕先生。“泰山学派”创始人。关于“理”、“气”、“道统”、“文道”等论对“二程”、朱熹等影响甚大。从儒家立场反对佛教、道教、标榜王权,为宋初加强中央集权提供论据。主张文章必须为儒家的道统服务。曾作《怪说》等文,抨击宋初浮华文风。著有《徂徕集》二十卷。

《寄明复道》拼音标注

jì míng fù dào
sì wǔ shí nián lái,
sī wén hé tún jiǎn。
yǎ zhèng sùi diāo quē,
fú bó jìng xiāng shàn。
zài shàng wú zōng shàng,
yín wā qiān wàn biàn。
hòu shēng yì zuǎn zǔ,
shǎo nián shì diāo zhuàn。
rén yì jǐn xiāo wáng,
shèng jīng yì nán sàn。
qí tú rì yǐ duō,
tiān xià guò dà bàn。
lù sāi bù kě pì,
shén yú yáng mò huàn。
cí zhī shǐ kuò rú,
cái bǐ mèng zǐ qiǎn。
huàn bù kǒng bù jìu,
yǒu shí lèi rú xiàn。
dà xián wèi shí shēng,
qù shèng yóu wèi yuǎn。
xī rì dào wèn shàng,
xī dào shǐ xiāng jiàn。
zhī dào zài xī dào,
yī jiàn bù gǎn màn。
zūn zhī rú hán mèng,
yǔ dào zuò fán hàn。
jīn chūn lái nán dū,
míng fù qù jīng niǎn。
wèi shì xīn xiāng tōng,
suǒ huái hèn wèi zhǎn。
míng fù wú jī fú,
wǒ yǒu shǒu gōng xiàn。
nán zǒu sān bǎi lǐ,
fǎng wǒ cán bù juàn。
jù tán lù xiōng yì,
xiōng yì wú pàn àn。
gāo wén jiàn shì yè,
shì yè yíng biān jiǎn。
yī yī huáng bà lvè,
zòng héng xiǎo guǎn yàn。
lěi lěi wáng xiāng cái,
shàng xià bāo zhōu hàn。
èr xián xìn mìng shì,
shí wèi yǒu dào jiàn。
tiān shǐ fú sī wén,
chún fēng yìng kě huàn。
wǒ zhùi èr xián mò,
cái nú kùi kuǎn duàn 。