题朱淑真断肠集

(明代)史谨

兔丝引蔓倚蓬蒿,纵得春风只共高。一旦死生虽有托,百年怀抱竟无聊。

新诗释闷肠堪断,香骨埋泉恨未消。若比采鸾才更逸,此身终得遇文箫。

史谨

明苏州府昆山人,字公谨,号吴门野樵。洪武中谪居云南,以荐为应天府推官,迁湘阴县丞。罢官后,侨居南京。性高洁,喜吟咏,工绘画。筑独醉亭,卖药自给。有《独醉亭诗集》。

《题朱淑真断肠集》拼音标注

tí zhū shú zhēn duàn cháng jí
tù sī yǐn màn yǐ péng hāo,
zòng dé chūn fēng zhǐ gòng gāo。
yī dàn sǐ shēng sūi yǒu tuō,
bǎi nián huái bào jìng wú liáo。
xīn shī shì mèn cháng kān duàn,
xiāng gǔ mái quán hèn wèi xiāo。
ruò bǐ cǎi luán cái gèng yì,
cǐ shēn zhōng dé yù wén xiāo。